Bài giảng Tiếng Việt 4 (Tập đọc) - Tuần 9 - Thưa chuyện với mẹ

pptx 32 trang Phương Khánh 11/02/2026 150
Bạn đang xem 20 trang mẫu của tài liệu "Bài giảng Tiếng Việt 4 (Tập đọc) - Tuần 9 - Thưa chuyện với mẹ", để tải tài liệu gốc về máy hãy click vào nút Download ở trên.

File đính kèm:

  • pptxbai_giang_tieng_viet_4_tap_doc_tuan_9_thua_chuyen_voi_me.pptx

Nội dung tài liệu: Bài giảng Tiếng Việt 4 (Tập đọc) - Tuần 9 - Thưa chuyện với mẹ

  1. TẬP ĐỌC THƯA CHUYỆN VỚI MẸ 1
  2. KHỞI ĐỘNG
  3. Em hãy đọc diễn cảm đoạn 1 của bài “Đôi giày ba ta màu xanh”. Ngày còn bé, có lần tôi đã thấy anh họ tôi đi đôi giày ba ta màu xanh nước biển. Chao ôi ! Đôi giày mới đẹp làm sao ! Cổ giày ôm sát chân. Thân giày làm bằng vải cứng, dáng thon thả, màu vải như màu da trời những ngày thu. Phần thân giày gần sát cổ có hai hàng khuy dập và luồn một sợi dây trắng nhỏ vắt ngang. Tôi tưởng tượng nếu mang nó vào chắc bước đi sẽ nhẹ và nhanh hơn, tôi sẽ chạy trên những con đường đất mịn trong làng trước cái nhìn thèm muốn của các bạn tôi
  4. Tìm những chi tiết nói lên sự cảm động và niềm vui của Lái khi nhận đôi giày. * Những chi tiết nói lên sự cảm động và niềm vui của Lái khi nhận đôi giày là : - Khi nhận được đôi giày thì tay Lái run run, môi cậu mấp máy, mắt - Lái cột hai chiếc giày hết nhìn đôi giày, lại vào nhau, đeo vào cổ, nhìn xuống đôi bàn nhảy tưng tưng. chân mình đang ngọ nguậy dưới đất.
  5. Bài văn “Đôi giày ba ta màu xanh” nói lên điều gì ? Niềm vui và sự xúc động của Lái khi được chị phụ trách tặng đôi giày mới trong ngày đầu tiên đến lớp.
  6. Bức tranh vẽ cảnh gì ?
  7. Thứ hai ngày 31 tháng 10 năm 2022 Tập đọc Thưa chuyện với mẹ Nam Cao
  8. Nam Cao là một nhà văn và cũng là một chiến sĩ, liệt sĩ. Ông là một trong những nhà văn tiêu biểu nhất thế kỉ 20. Ông được trao tặng Giải thưởng Hồ Chí Minh về Văn học nghệ thuật. Một số truyện ngắn của ông : Chí Phèo, Lão Hạc, Đôi mắt,
  9. Thưa chuyện với mẹ Từ ngày phải nghỉ học, Cương đâm ra nhớ cái lò rèn cạnh trường. Một hôm, em ngỏ ý với mẹ : - Mẹ nói với thầy cho con đi học nghề rèn. Mẹ Cương đã nghe rõ mồn một lời con, nhưng bà vẫn hỏi lại : - Con vừa bảo gì ? - Mẹ xin thầy cho con đi làm thợ rèn. - Ai xui con thế ? Cương cố cắt nghĩa cho mẹ hiểu : - Thưa mẹ, tự ý con muốn thế. Con thương mẹ vất vả, đã phải nuôi bằng ấy đứa em lại còn phải nuôi con Con muốn học một nghề để kiếm sống Mẹ Cương như đã hiểu lòng con. Bà cảm động, xoa đầu Cương và bảo : - Con muốn giúp mẹ như thế là phải. Nhưng biết thầy có chịu nghe không ? Nhà ta tuy nghèo nhưng dòng dõi quan sang. Không lẽ bây giờ mẹ để con phải làm đầy tớ anh thợ rèn. Cương thấy nghèn nghẹn ở cổ. Em nắm lấy tay mẹ, thiết tha : - Mẹ ơi ! Người ta ai cũng phải có một nghề. Làm ruộng hay buôn bán, làm thầy hay làm thợ đều đáng trọng như nhau. Chỉ những ai trộm cắp hay ăn bám mới đáng bị coi thường. Bất giác, em lại nhớ đến ba người thợ nhễ nhại mồ hôi mà vui vẻ bên tiếng bễ thổi “phì phào”, tiếng búa con, búa lớn theo nhau đập “cúc cắc” và những tàn lửa đỏ hồng, bắn tóe lên như khi đốt cây bông. Theo NAM CAO
  10. CHIA ĐOẠN 1 Từ đầu một nghề để kiếm sống. 2 Phần còn lại.
  11. Thưa chuyện với mẹ 1 Từ ngày phải nghỉ học, Cương đâm ra nhớ cái lò rèn cạnh trường. Một hôm, em ngỏ ý với mẹ : - Mẹ nói với thầy cho con đi học nghề rèn. Mẹ Cương đã nghe rõ mồn một lời con, nhưng bà vẫn hỏi lại : - Con vừa bảo gì ? - Mẹ xin thầy cho con đi làm thợ rèn. - Ai xui con thế ? Cương cố cắt nghĩa cho mẹ hiểu : - Thưa mẹ, tự ý con muốn thế. Con thương mẹ vất vả, đã phải nuôi bằng ấy đứa em lại còn phải nuôi con Con muốn học một nghề để kiếm sống Mẹ Cương như đã hiểu lòng con. Bà cảm động, xoa đầu Cương và bảo : 2 - Con muốn giúp mẹ như thế là phải. Nhưng biết thầy có chịu nghe không ? Nhà ta tuy nghèo nhưng dòng dõi quan sang. Không lẽ bây giờ mẹ để con phải làm đầy tớ anh thợ rèn. Cương thấy nghèn nghẹn ở cổ. Em nắm lấy tay mẹ, thiết tha : - Mẹ ơi ! Người ta ai cũng phải có một nghề. Làm ruộng hay buôn bán, làm thầy hay làm thợ đều đáng trọng như nhau. Chỉ những ai trộm cắp hay ăn bám mới đáng bị coi thường. Bất giác, em lại nhớ đến ba người thợ nhễ nhại mồ hôi mà vui vẻ bên tiếng bễ thổi “phì phào”, tiếng búa con, búa lớn theo nhau đập “cúc cắc” và những tàn lửa đỏ hồng, bắn tóe lên như khi đốt cây bông. Theo NAM CAO
  12. Luyện đọc
  13. Luyện đọc * Từ : lò rèn, rõ mồn một, quan sang, đi làm, nuôi con,lòng con, nắm lấy. * Câu : Bất giác, em lại nhớ đến ba người thợ nhễ nhại mồ hôi mà vui vẻ bên tiếng bễ thổi “phì phào”, tiếng búa con, búa lớn theo nhau đập “cúc cắc” và những tàn lửa đỏ hồng, bắn tóe lên như đốt cây bông.
  14. Tìm hiểu bài
  15. Giải nghĩa từ * Thầy : bố, ba, cha, * Dòng dõi quan sang : từ đời này sang đời khác đều có người làm quan. * Bất giác : (cử chỉ, hành động, cảm xúc, ý nghĩ chợt đến) thình lình, ngoài chủ định. * Cây bông : pháo hoa buộc trên cột cao, khi đốt xoè thành nhiều màu.
  16. Đọc thầm đoạn 1 Cương xin mẹ học nghề rèn để làm gì ? Cương thương mẹ vất vả, muốn học một nghề để kiếm sống, đỡ đần cho mẹ. Kiếm sống : Tìm cách làm việc để tự nuôi mình.
  17. Ý chính đoạn 1 là gì ? Ý 1: Ước mơ của Cương trở thành thợ rèn để giúp mẹ.
  18. Đọc thầm đoạn 1 Mẹ có đồng ý khi nghe Cương trình bày ước mơ của mình ? Mẹ cho là Cương bị ai xui. Xui : (xúi) nói để người khác nghe theo mà làm việc gì đó một cách hời hợt, thiếu suy nghĩ.
  19. Đọc thầm đoạn 2 Mẹ Cương nêu lí do phản đối như thế nào ? Mẹ bảo nhà Cương thuộc dòng dõi quan sang. Bố Cương sẽ không chịu cho Cương làm nghề thợ rèn, sợ làm mất thể diện của gia đình.
  20. Đọc thầm đoạn 2 Cương thuyết phục mẹ bằng cách nào ? Cương nghèn nghẹn nắm lấy tay mẹ. Cương nói với mẹ bằng những lời thiết tha : nghề nào cũng đáng trọng, chỉ những ai trộm cắp hay ăn bám mới đáng bị coi thường.